Tết đoan ngọ của người Tày ở Lào Cai

Người Tày cũng như các dân tộc thiểu số khác sinh sống ở Lào Cai đều có những nghi lễ truyền thống trong các dịp lễ tết cổ truyền của dân tộc. Ngoài Tết Nguyên đán, người Tày còn có Tết tháng Ba - thanh minh, Tết tháng Năm - đoan ngọ, Tết tháng Bảy - Rằm tháng Bảy, Tết cơm mới - tháng 9 âm lịch. Tết tháng Năm, theo tiếng Tày gọi là “chiêng bươn hả” - trùng với ngày Tết đoan ngọ (còn gọi là tục giết sâu bọ) diễn ra vào 5/5 âm lịch.

Người Tày thường gói bánh chuối để dâng cúng tổ tiên trong ngày Tết đoan ngọ

Vào dịp lễ Tết, đồng bào Tày thường tổ chức sửa soạn mâm lễ cúng tổ tiên. Trong đó, không thể thiếu được một nghi thức được duy trì cho đến ngày nay, đó là làm bánh truyền thống. Thông thường, Tết nguyên đán người Tày gói bánh chưng đen (nhiều nơi gọi là bánh chưng gù) - tiếng Tày gọi là “pẻng đằm”, còn Tết tháng Bảy làm bánh chuối (pẻng cổi), Tết tháng Ba làm bánh trứng kiến (pẻng nòn hay) và tháng Năm làm bánh nhân lạc đường, bánh nhân thịt…  

Ngày nay người Tày ở các huyện Bảo Yên và Văn Bàn vẫn giữ tục nhuộm móng tay bằng hoa cây bóng nước

Để làm bánh nhân lạc, nhân thịt (theo tiếng Tày là “pẻng nửng”), người Tày hái những tàu lá chuối đem phơi một nắng cho héo vừa phải vẫn còn độ xanh của lá chuối. Nghiền gạo nếp thành bột và đem nhào ướt vừa tay để nặn thành vỏ bánh. Trong ngày Tết đoan ngọ - tháng Năm, người Tày thường bánh có 2 loại nhân mặn ngọt để phù hợp với sở thích của từng người. Nếu là bánh nhân lạc đường thì rang lạc sau đó bỏ vỏ lụa, dùng chày gỗ nhỏ chà cho lạc vỡ đôi, trộn với đường kính trắng và làm nhân bánh. Còn thịt ba chỉ hoặc thịt nạc vai, lọc bỏ bì, băm nhuyễn, xào chín với hành, nêm vừa ăn, rồi mới gói vào bột nếp làm nhân. Sau khi hoàn thành công đoạn vào nhân bánh, cho 2 phần bánh đặt ngang vào lá chuối đã phơi héo, rồi gói và xoáy tạo thành một cặp bánh, dùng lạt giang buộc túm một đầu. Gói bánh xong, cho lên bếp để hấp cách thủy (đồ) khoảng 30 - 45 phút bánh chín là được.

Bánh chuối của dân tộc Tày ở Lào Cai

Ngày nay, mỗi dịp Tết đoan ngọ mùng 5/5, từ ngày hôm trước, nhiều gia đình có đông con cháu, anh em họ hàng, để tổ chức Tết tháng Năm, họ còn mổ lợn để bày cỗ, vừa là làm cỗ cúng tổ tiên, vừa tổ chức cho các thành viên trong gia đình sum họp, làm bánh… Theo các bậc cao niên trong các bản người Tày kể lại, trước đây, mỗi dịp Tết tháng Năm, cũng từ chiều hôm trước, những cô gái tuổi mới lớn hoặc chị em phụ nữ trong bản lấy hoa bóng nước về giã với nghệ, sau đó bọc vào lá chuối và nướng lên, rồi dùng để sơn lên móng tay, móng chân.

Người Tày lấy hoa cây bóng nước nhuộm móng tay trong ngày Tết đoan ngọ

Bà La Thanh Tiếp, xã Dương Quỳ chia sẻ: Theo quan niệm của người Tày ở Văn Bàn, họ làm như để thế mong muốn lông con sâu róm, con bọ không chạm được vào người mình - cũng hàm ý giống với ý nghĩa “giết sâu bọ”. Ngày xưa, vào Tết tháng Năm, nhà nào tổ chức làm màu bóng nước để sơn móng tay, móng chân, là rất đông nam thanh nữ tú đến nhà chơi, cùng nhau nhuộm móng.

Ngoài làm bánh chuối, đồ xôi, dâng cúng tổ tiên trong ngày Tết đoan ngọ, đồng bào Tày ở Bảo Yên còn có tục nhuộm móng tay bằng hoa cây bóng nước. Từ người già đến thanh niên, trẻ nhỏ đều được nhuộm móng tay Ông Ma Thanh Sợi, Nghệ nhân ưu tú dân tộc Tày ở xã Nghĩa Đô cho biết: Người Tày gọi cây bóng nước là cây “quao” và quan niệm rằng, khi hái hoa để bọc nhuộm tay thì phải kiêng không để gà trống nhìn thấy, bởi gà trống nhìn thấy thì khi bọc tay, không thành màu đỏ nữa. Thế nên, khi đi hái hoa cây bóng nước, phải “rình” như đi ăn trộm ấy…

Hoa cây bóng nước được người Tày dùng nhuộm móng tay trong dịp Tết đoan ngọ

Theo kinh nghiệm của người Tày, màu của hoa cây bóng nước bám chắc hơn cả sơn móng tay, phải 4-5 tháng sau mới mờ đi, cách duy nhất là chờ móng tay mọc lên rồi cắt đi. Tục nhuộm móng tay trong ngày Tết đoan ngọ từ xưa truyền lại vẫn được người Tày ở các vùng có đông bào Tày sinh sống của tỉnh Lào Cai như huyện Bảo Yên, huyện Văn Bàn vẫn duy trì cho đến ngày nay.

Cùng với mổ lợn, làm bánh, người Tày cũng chuẩn bị hoa quả để sáng hôm sau tổ chức ăn Tết đoan ngọ - tháng Năm. Họ cũng quan niệm giống như dân tộc Kinh, khi tỉnh giấc, việc đầu tiên là phải ăn hoa quả để “làm lý” giết sâu bọ... Cả gia đình quây quần bên nhau, khi lúa mới gặt xong (nếu cấy hai vụ lúa) hoặc lúa đang xanh (ruộng một vụ mùa) đều vui vẻ hàn huyên câu chuyện đoàn viên.

Lê Thanh Cường

Tin Liên Quan

​Những tác phẩm văn học đi cùng năm tháng

Nếu những tư liệu lịch sử ghi lại dòng chảy thời gian bằng sự kiện, thì văn học chính là nơi lưu giữ linh hồn và cảm xúc của thời kỳ oanh liệt. Trong những ngày tháng 7 lịch sử - tháng của sự tri ân, tưởng nhớ và ghi ơn, những tác phẩm văn học về người lính lại vang lên khúc tráng ca bất tử. Từ lời...

Gìn giữ âm nhạc dân gian trước làn sóng AI

Trong kỷ nguyên số, trí tuệ nhân tạo (AI) có thể “phóng tác” một bản nhạc mang âm hưởng đại ngàn chỉ sau vài giây. Sự bùng nổ này mang lại cơ hội lan tỏa nhanh chóng nhưng cũng đặt ra thách thức về sự rập khuôn, hời hợt và nguy cơ mai một âm nhạc dân gian. Đứng trước làn sóng công nghệ, câu chuyện giữ...

Lào Cai khơi dậy sức mạnh nội sinh từ hệ giá trị Việt Nam trong thời kỳ mới

Xây dựng và phát huy hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam không chỉ là nhiệm vụ của ngành văn hóa mà là yêu cầu chiến lược nhằm củng cố nền tảng tinh thần xã hội, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc và tạo động lực phát triển nhanh,...

Tằng Loỏng ra mắt Câu lạc bộ gìn giữ văn hóa dân tộc Dao

Ngày 15/7, Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Tằng Loỏng tổ chức lễ ra mắt Câu lạc bộ giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc Dao tại thôn Đầu Nhuần.

Khi âm nhạc là “sứ giả” quảng bá du lịch

Những năm gần đây, du lịch vùng cao không chỉ thu hút du khách bởi cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ và bản sắc văn hóa độc đáo của cộng đồng các dân tộc, mà còn được lan tỏa mạnh mẽ qua những ca khúc giàu cảm xúc.

Nơi giữ tiếng mẹ đẻ

Giữa nhịp sống hiện đại, khi nhiều giá trị văn hóa đứng trước nguy cơ mai một, có những mái nhà nơi vùng cao vẫn ngày ngày vang lên tiếng Dao, tiếng Giáy, tiếng Mông, tiếng Tày... không phải ở lớp tập huấn, mà trong từng bữa cơm, từng câu chuyện trước bếp lửa.