Chợ tết Mường Hum - độc đáo bản sắc dân tộc

Cứ mỗi độ xuân về, đồng bào người Mông, Dao, Hà Nhì lại náo nức xuống chợ. Khác hẳn với những phiên chợ thường ngày, chợ Tết ở vùng cao đông vui như ngày hội. Người bán, người mua lúc nào cũng tấp nập.
Ai lên Mường Hum (Bát Xát) những ngày cuối năm trong cái giá lạnh đến thấu xương hẳn sẽ ấm lòng khi hòa mình vào những phiên chợ Tết, và thấy ở đó mùa xuân đang hiện hữu, níu giữ lòng người.

Đông vui chợ Tết Mường Hum.

Những ngày cuối năm, hoa đào, hoa mận chúm chím khoe sắc bên ven suối như báo hiệu mùa xuân sắp về. Từ các triền núi, bản Mông, bản Dao, người dân đến chợ Tết như đi hội. Ngày thường, chợ chỉ có vào chủ nhật, nhưng những ngày giáp Tết, ngày nào cũng có chợ.

Ở chợ Tết, sơn nữ người Mông, Dao mặc những bộ váy áo đủ sắc màu làm cho các ngả đường thêm sặc sỡ và tràn ngập không khí xuân. Họ gùi trên lưng những đặc sản của núi rừng, những sản vật của dân tộc mình có được do bàn tay lao động làm ra. Măng khô, mộc nhĩ, nấm hương, gạo nương, Séng cù thơm lựng, những mớ rau rừng xanh non, bi chuối rừng… tất cả đều được đồng bào bày bán trong phiên chợ những ngày giáp Tết.

Những sản vật chỉ có ở vùng cao như rượu ngô thơm nồng được nấu từ những lò rượu truyền thống của người Mông, người Dao, rồi những thúng xôi ngũ sắc dẻo thơm được nấu từ gạo nếp nương tròn mẩy; những thẻ hương thơm ngào ngạt càng làm cho không gian chợ thêm ấm áp. Cả không gian phiên chợ ngày giáp Tết vì thế mà đượm những hương vị khó quên.

Du khách nước ngoài chọn mua hàng lưu niệm.

Chợ Tết, người dân vùng cao không chỉ đến mua bán mà còn để chơi. Có khi chỉ một con gà, vài mớ rau, nải chuối hay chục quả trứng, một con lợn cắp nách mà họ có thể đi bộ nửa ngày đường để xuống chợ. Người dân tới đây để giao lưu, trò chuyện, để gặp gỡ bạn bè, trao đổi tâm tình.

Chợ phiên ngày giáp Tết bao giờ cũng ấm lên bởi một không gian đặc biệt, một khu dành riêng cho sự giao lưu, trò chuyện - đó là khu ẩm thực. Những ngày này, bọn trẻ ở vùng cao cũng vui hơn bởi chúng được mua quần áo mới, đôi dép mới. Cuộc sống của người dân vùng cao ngày càng nâng cao, nhưng những bản sắc của phiên chợ ngày Tết vẫn được người dân gìn giữ.

Chợ biểu thị cho cuộc sống bình yên và tinh thần đoàn kết của đồng bào các dân tộc thiểu số, là nơi người dân trao đổi tâm tình và gửi gắm ước mơ về cuộc sống ấm no, hạnh phúc./.

(Theo Báo Lào Cai điện tử)

Tin Liên Quan

​Những tác phẩm văn học đi cùng năm tháng

Nếu những tư liệu lịch sử ghi lại dòng chảy thời gian bằng sự kiện, thì văn học chính là nơi lưu giữ linh hồn và cảm xúc của thời kỳ oanh liệt. Trong những ngày tháng 7 lịch sử - tháng của sự tri ân, tưởng nhớ và ghi ơn, những tác phẩm văn học về người lính lại vang lên khúc tráng ca bất tử. Từ lời...

Gìn giữ âm nhạc dân gian trước làn sóng AI

Trong kỷ nguyên số, trí tuệ nhân tạo (AI) có thể “phóng tác” một bản nhạc mang âm hưởng đại ngàn chỉ sau vài giây. Sự bùng nổ này mang lại cơ hội lan tỏa nhanh chóng nhưng cũng đặt ra thách thức về sự rập khuôn, hời hợt và nguy cơ mai một âm nhạc dân gian. Đứng trước làn sóng công nghệ, câu chuyện giữ...

Lào Cai khơi dậy sức mạnh nội sinh từ hệ giá trị Việt Nam trong thời kỳ mới

Xây dựng và phát huy hệ giá trị quốc gia, hệ giá trị văn hóa, hệ giá trị gia đình và chuẩn mực con người Việt Nam không chỉ là nhiệm vụ của ngành văn hóa mà là yêu cầu chiến lược nhằm củng cố nền tảng tinh thần xã hội, phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc và tạo động lực phát triển nhanh,...

Tằng Loỏng ra mắt Câu lạc bộ gìn giữ văn hóa dân tộc Dao

Ngày 15/7, Hội Liên hiệp Phụ nữ xã Tằng Loỏng tổ chức lễ ra mắt Câu lạc bộ giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc Dao tại thôn Đầu Nhuần.

Khi âm nhạc là “sứ giả” quảng bá du lịch

Những năm gần đây, du lịch vùng cao không chỉ thu hút du khách bởi cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ và bản sắc văn hóa độc đáo của cộng đồng các dân tộc, mà còn được lan tỏa mạnh mẽ qua những ca khúc giàu cảm xúc.

Nơi giữ tiếng mẹ đẻ

Giữa nhịp sống hiện đại, khi nhiều giá trị văn hóa đứng trước nguy cơ mai một, có những mái nhà nơi vùng cao vẫn ngày ngày vang lên tiếng Dao, tiếng Giáy, tiếng Mông, tiếng Tày... không phải ở lớp tập huấn, mà trong từng bữa cơm, từng câu chuyện trước bếp lửa.