Bản Mông giữ thanh âm dân tộc

Thôn Mào Sao Phìn, xã Sín Chéng nổi tiếng với những ngôi nhà tường đất truyền thống của đồng bào Mông, nơi đây còn có nhiều nghệ nhân đang gìn giữ các loại nhạc cụ dân tộc như khèn, sáo, kèn, gậy sênh tiền… Xuân về, bản Mông rộn ràng thanh âm của những nhạc cụ dân tộc đã tạo nên bản hòa ca của núi rừng.
2.png

Dù là ngày mưa hay ngày nắng, dù mùa đông hay mùa hè, trong ngôi nhà tường đất của gia đình ông Giàng A Vả, thôn Mào Sao Phìn, xã Sín Chéng vẫn luôn vang lên những âm thanh quen thuộc. Khi là tiếng dao đẽo gỗ chan chát, tiếng khoan đục lách cách, khi là tiếng kèn gỗ ngân vang. Đồng bào Mông ở thôn Mào Sao Phìn ai cũng biết đó là khi ông Vả đang làm và thử những chiếc kèn gỗ ông mới hoàn thành.

Là người con của đồng bào Mông, sinh ra ở vùng núi cao Sín Chéng, năm nay tròn 50 tuổi, nhưng ông Giàng A Vả đã có 25 năm gắn bó với nghề làm kèn gỗ - nhạc cụ truyền thống của đồng bào Mông, Nùng, Thu Lao ở mảnh đất này. Chỉ cần nhìn hàng chục miếng gỗ to nhỏ và những thanh gỗ đã được đục, đẽo thành từng bộ phận của chiếc kèn xếp đầy hiên nhà đất cũng có thể biết được đây là công việc hằng ngày của ông.

 

Đưa cho chúng tôi xem chiếc kèn mới hoàn thành, ông Vả chia sẻ: “Ngay từ nhỏ tôi đã yêu thích những chiếc kèn gỗ của dân tộc, nhưng đến năm 25 tuổi, tôi mới được bác là ông Giàng A Giáo, người làm kèn duy nhất của xã Sín Chéng dạy làm kèn. Trong 25 năm qua, từ khi ông Giáo qua đời, tôi cũng là người duy nhất của xã biết làm kèn gỗ và theo nghề này”.

Theo ông Vả, để làm được chiếc kèn tốt, trước hết phải chọn được loại gỗ tốt và phù hợp. Trong đó, loa kèn làm bằng gỗ Đà Là - loại gỗ vừa nhẹ, vừa bền. Thân kèn làm bằng gỗ xoan, gỗ dâu, gỗ pơ mu - loại gỗ có vân đẹp, ít khi bị nứt. Chiếc van kèn được làm bằng cuống lông gà gắn với ống rơm khô, khi thổi phát ra thanh âm trong trẻo, vang xa. Mỗi công đoạn đều được ông Vả làm thủ công hoàn toàn, từ đục đẽo đến khoan lỗ, sơn màu và phải mất 2 ngày mới hoàn thành. Tùy theo từng loại gỗ, mỗi chiếc kèn được bán với giá từ 700 nghìn đến 1 triệu đồng.

Nghề làm kèn tuy không quá nặng nhọc nhưng cần sự kiên trì và thu nhập cũng không cao. Mỗi phiên chợ tôi chỉ bán được 1 - 2 chiếc kèn. Nhưng kèn là nhạc cụ truyền thống quan trọng của người Mông, thường dùng trong đám hiếu. Tiếng kèn cất lên thể hiện sự nhớ nhung, tiếc thương, sự biết ơn của gia đình, con cháu đối với người đã khuất.

Với người Nùng, chiếc kèn lại được dùng trong đám cưới, đám hỏi, với những bản nhạc tươi vui, rộn ràng. Nghề làm kèn cũng là bản sắc dân tộc nên tôi cố giữ và muốn truyền lại cho thế hệ sau.

Ông Giàng A Vả tâm sự.

3.png

Dù đã nhiều lần đến Sín Chéng, nhưng trước đây tôi chỉ biết thôn Mào Sao Phìn nổi tiếng vì còn giữ được những ngôi nhà tường đất theo kiến trúc truyền thống của đồng bào Mông. Lần này trở lại Mào Sao Phìn, điều làm tôi bất ngờ và ấn tượng, bởi trong thôn không chỉ có ông Giàng A Vả giữ nghề làm kèn, mà còn nhiều người khác cũng đang miệt mài với nghề làm nhạc cụ dân tộc, trong đó có cả nhiều người trẻ.

Hôm nay, trong ngôi nhà tường đất do cha ông để lại, chàng trai trẻ người Mông Giàng A Khay đang miệt mài làm những chiếc khèn để kịp giao cho khách dưới Hà Nội đặt mua. Chiếc khèn là nhạc cụ quen thuộc của đồng bào Mông ở nhiều nơi, nhưng để làm ra cây khèn bền đẹp, âm thanh hay thì không phải ai cũng làm được. Nhìn những chiếc khèn làm bằng gỗ pơ mu và những ống trúc dài, ngắn được ghép lại được trau chuốt, tỉ mỉ tôi không khỏi nể phục chàng trai Mông có bàn tay khéo léo.

5.png

 

Là người Mông nên từ khi sinh ra và lớn lên tôi đã quen với cây khèn và những âm thanh, điệu múa gắn liền với chiếc khèn Mông. Vốn yêu tiếng khèn và điệu múa khèn của dân tộc, tôi thường lên mạng xem các nghệ nhân múa khèn, làm khèn. Cách đây 2 năm, khi biết ở Điện Biên có nghệ nhân Hờ Giàng Lểnh làm khèn rất đẹp, tôi đã xin làm học trò để học nghề.

Anh Giàng A Khay chia sẻ.

Đam mê với cây khèn và có bàn tay khéo léo, cùng với sự chăm chỉ học tập, chỉ sau 2 tháng Giàng A Khay đã nắm được bí quyết để làm ra những cây khèn đẹp và có âm thanh hay. Mặc dù mới gắn bó với nghề làm khèn được hơn 1 năm, nhưng anh đã bán được trên 100 chiếc khèn cho người yêu khèn ở khắp các tỉnh, thành phố. Ngoài làm khèn, Khay còn làm cả gậy sênh tiền để bán ở chợ phiên Sín Chéng, Cán Cấu, Si Ma Cai, Bắc Hà ... những nơi có nhiều khách du lịch.

“Mỗi chiếc khèn đẹp, tôi phải làm 3 ngày mới xong. Khèn làm bằng gỗ pơ mu và ống trúc, buộc bằng dây mây hoặc vỏ cây anh đào, mỗi chiếc có giá từ 4 - 5 triệu đồng. Không chỉ người Mông ở Lào Cai và các tỉnh Tây Bắc, mà có khách từ tận Khánh Hòa, Thành phố Hồ Chí Minh hay ở bên Lào cũng đặt mua. Nhờ bán khèn, bán gậy sênh tiền mà tôi có thêm thu nhập cho gia đình, cuộc sống cũng tốt hơn” - Giàng A Khay tâm sự.

7.png

 

Theo anh Thào A Sàn, cán bộ Phòng Văn hóa - Xã hội xã Sín Chéng, tại thôn Mào Sao Phìn hôm nay không chỉ có ông Giàng A Vả, anh Giàng A Khay, mà nhiều người cũng đang miệt mài với nghề làm nhạc cụ dân tộc, như ông Hoàng A Giáo, Vàng A Cấp, Tráng A Vư giữ nghề làm khèn; chị Lừu Thị Phương, Ly Thị Mùa, anh Sùng A Chùa làm gậy sênh tiền... Đa số họ đều là những người trẻ nhưng đam mê, tâm huyết bảo tồn, phát huy giá trị bản sắc dân tộc.

Tại một số thôn, bản khác của xã Sín Chéng như Ngải Phóng Chồ, Sản Chúng, Na Pá… nghề làm nhạc cụ dân tộc cũng đang “hồi sinh” trở lại. Qua bàn tay khéo léo của những người đam mê thanh âm dân tộc, những chiếc khèn, kèn gỗ, sáo, nhị, đàn môi, gậy sênh tiền… xuất hiện ngày càng nhiều hơn ở mỗi làng bản, chợ phiên, thu hút người chơi, làm phong phú đời sống văn hoá tinh thần, đồng thời bảo tồn bản sắc văn hóa, nâng cao thu nhập cho người dân.

6.png

 

Lúc tôi tạm biệt bản Mông Mào Sao Phìn, bên ngôi nhà trình tường, anh Giàng A Khay cũng vừa hoàn thành cây khèn mới. Anh cẩn thận thổi thử, múa thử với cây khèn mới, những âm thanh trầm bổng vang lên theo từng vòng xoay uyển chuyển của nhịp bước chân, tiếng khèn tha thiết, dìu dặt như mời gọi du khách phương xa đến với vùng đất này đi chơi lễ hội Gầu Tào trong mùa xuân mới.

https://baolaocai.vn/ban-mong-giu-thanh-am-dan-toc-post891837.html

Nguồn: Tuấn Ngọc (Báo Lào Cai điện tử), Thứ Tư, ngày 21/01/2026 - 15:59 (GMT+7)

Tin Liên Quan

Ngựa trong văn hóa dân gian người Nùng Dín

Với đồng bào dân tộc thiểu số ở vùng cao, con ngựa là vật nuôi gần gũi, thân thiết trong mỗi gia đình. Dù không là "đầu cơ nghiệp" nhưng ngựa cũng được xem là tài sản có giá trị. Người vùng cao nuôi ngựa làm phương tiện thồ hàng, làm sức kéo, thậm chí để đua tài trong dịp lễ hội truyền thống... Sự...

Từ vó ngựa trên cao nguyên trắng đến Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia

Bắc Hà những ngày đầu năm mới, quyến rũ bởi mây sương bàng bạc, khí hậu ôn hòa quanh năm, sản vật quý và kho tàng văn hóa đậm bản sắc của người Mông, Dao, Tày… Nơi đây, tiếng vó ngựa là nhịp sống, là niềm kiêu hãnh của người dân.

Đặc sắc phong tục đón Tết của người Dao đỏ Phúc Lợi

Hằng năm, khi hoa đào, hoa mận bung nở khoe sắc thắm ở các sườn đồi, cũng là lúc làn gió mùa xuân đang đến, người Dao đỏ xã Phúc Lợi, tỉnh Lào Cai lại nô nức chuẩn bị đón năm mới với những phong tục, tập quán mang đậm bản sắc văn hóa riêng của người Dao đỏ.

Ăn Tết ở bản

Không đơn thuần là đi du lịch, nghỉ dưỡng, dịp Tết, nhiều du khách trong và ngoài nước lựa chọn ăn Tết ở bản, hòa chung với nhịp sống dân dã, đậm đà bản sắc văn hoá của đồng bào các dân tộc. Với họ, Tết thực sự là trải nghiệm đáng nhớ.

Ngựa thiêng trong tranh thờ người Dao

Trong không gian thờ tự của người Dao ở Lào Cai, bộ tranh thờ không chỉ là tác phẩm hội họa dân gian, mà còn hàm chứa tri thức, tín ngưỡng và lịch sử của cộng đồng. Trong đó, hình tượng ngựa vừa là vật nuôi quen thuộc, vừa là linh vật thiêng, gắn bó mật thiết với đời sống tinh thần của người Dao qua...

Khát vọng bay giữa trời xuân

Với đồng bào người Tày, người Dao ở Lào Cai, ném còn là trò chơi dân gian không thể thiếu trong dịp Tết đến, Xuân về. Ẩn trong những quả còn là giá trị nhân văn, mơ ước, khát khao năm mới có cuộc sống đủ đầy, ấm no.