Một chốn rong chơi

Vậy là huyện Si Ma Cai đã thành lập được 50 năm. Đó là vùng đất cao nguyên nơi thượng nguồn sông Chảy với hơn 3 vạn dân thuộc 11 dân tộc anh em, trong đó đồng bào Mông chiếm hơn 80%, còn lại là đồng bào các dân tộc: Nùng, La Chí, Phù Lá, Kinh… Đường lên Si Ma Cai giờ đã thuận lợi, dốc Lử Thẩn, “cua” 3 tầng Cán Cấu, một thời là nỗi khiếp sợ của cánh lái xe, giờ chỉ còn trong ký ức.
Một nét vùng cao Sín Chéng.

Từ Bắc Hà qua Lùng Phình là đến Lử Thẩn - xã được coi là “cửa ngõ” của Si Ma Cai. “Sở hữu” 1 trong 7 thôn khó khăn nhất huyện hồi mới tái lập (năm 2000) là Sảng Nàng Cảng, nhưng hiện nay, không chỉ thôn này, mà đường đi, lối lại đến tất cả các thôn trong xã đã thông suốt bốn mùa. Mấy năm gần đây, cả xã có vài chục hộ trồng hoa tam giác mạch (loại cây từng được trồng làm lương thực của đồng bào Mông), thu hút hàng vạn người từ khắp nơi đổ về chiêm ngưỡng. Cứ 20 - 30 nghìn đồng một lượt, du khách có thể trải nghiệm, khám phá vẻ đẹp của loài hoa dung dị này trong thời gian bao lâu cũng được; kèm theo dịch vụ cho thuê trang phục, vậy là bà con có thêm nguồn thu đáng kể trên khoảnh nương vốn chỉ trồng ngô, hoặc canh tác được 1 vụ lúa nước mỗi năm. Ấy là chưa kể mấy thanh niên trong xã tranh thủ “chạy xe ôm” cũng có “đồng ra, đồng vào” lúc nông nhàn, không phải sang nước bạn làm thuê nữa.

Qua Lử Thẩn vài cây số là lối rẽ vào Lùng Sui với những địa danh mà trước đây khiến không ít người mới nghe đã thấy hãi hùng, như Seng Sui, Nà Mổ Cái, Ta Pa Chải, Lao Dì Phàng, Lênh Sui Thàng, Nà Chí… nhưng nay đến đây lại thấy thấm đẫm sắc màu “thần thoại”. Đó cũng là hình ảnh chung của các thôn, bản ở Si Ma Cai, trong đó có những thôn, bản của xã Cán Cấu - xã nằm ngay cạnh Lùng Sui. Hồ Cán Cấu thanh bình, đẹp như tranh vẽ. Nhắc đến Cán Cấu không thể không nói đến chợ Cán Cấu, một trong những chợ phiên lâu đời nhất không chỉ của Lào Cai, mà còn của cả vùng miền núi phía Bắc. Chợ họp vào thứ 7 hằng tuần, phiên nào cũng rực rỡ sắc màu thổ cẩm và phong phú đặc sản vùng cao Si Ma Cai, như lợn “cắp nách”, gà đen, ớt… và chắc chắn không thể thiếu thắng cố - món ẩm thực đặc trưng của vùng cao Lào Cai. Theo lời anh Trương Văn Tiến, Bí thư Đảng ủy xã Cán Cấu, mỗi phiên chợ thu hút từ 300 - 500 khách du lịch nước ngoài tới tham quan. Chợ Cán Cấu còn được biết đến là chợ trâu lớn nhất miền Bắc, mỗi phiên có tới 700 - 800 con trâu được đưa về đây. Để phục vụ khách du lịch và người buôn bán từ khắp nơi, riêng ở xã đã có 16 hộ kinh doanh dịch vụ ăn uống thường xuyên (vào phiên chợ có khoảng 70 hộ kinh doanh dịch vụ này)...

Chợ Cán Cấu.

Qua Cán Cấu, xã Sán Chải nằm ven Quốc lộ 4D. Như nhiều nơi khác ở Si Ma Cai, đồng bào Mông ở đây có nghề thêu thổ cẩm, nhưng riêng thôn Sán Khố Sủ, hầu như phụ nữ, trẻ em gái nào cũng đều biết làm nghề này. Vào thời điểm cuối năm, khi đến thôn, du khách sẽ thấy thổ cẩm phơi giăng giăng khắp đường đi, lối lại trong thôn. Vẫn theo Quốc lộ 4D, qua Sán Chải khoảng 4 cây số là xã Si Ma Cai - trung tâm huyện lỵ. Si Ma Cai là huyện duy nhất của tỉnh Lào Cai có khu hành chính của huyện “đóng đô” trên địa bàn một xã. Vì thế, những trụ sở cơ quan, nhà cửa được xây dựng theo kiến trúc hiện đại đan xen với những nếp nhà truyền thống. Chợ phiên Si Ma Cai họp vào Chủ nhật hằng tuần, không chỉ mang đặc trưng của chợ phiên vùng cao mà mỗi phiên “chợ Si” còn có phong vị khác do người Trung Quốc sinh sống ven biên sang bán hàng.

Từ trung tâm huyện lỵ, các tuyến đường tiếp tục tỏa đi Nàn Sán, Bản Mế - thượng nguồn sông Chảy - con sông chảy về xuôi mà khi thủy điện Bắc Hà hoàn thành đã mở ra nghề nuôi cá lồng giúp bà con nơi đây làm giàu. Tuyến đường khác qua Mản Thẩn với những vườn cây tam thất; đến Sín Chéng, một thị tứ trong tương lai - nơi có chợ phiên cũng nổi tiếng không kém chợ Cán Cấu hay chợ Si Ma Cai, phiên nào cũng đông đúc. Nơi đây có ruộng bậc thang thôn Bản Kha đã “chinh phục” biết bao văn nghệ sỹ. Ngược về phía Bắc là xã Thào Chư Phìn; chếch về phía Tây là Nàn Sín - xã xa nhất huyện Si Ma Cai, nằm ven sông Chảy… Đâu đâu cũng là màu xanh của núi rừng và những nếp nhà truyền thống của đồng bào Mông, đồng bào Nùng… Tất cả tạo nên bức tranh  phong cảnh thật “sơn thủy hữu tình”!

Cuối năm, ở nơi vùng cao này, trời tối nhanh hơn. Trong cái rét ngọt, sương bảng lảng khắp “thị trấn” Si, chỉ thấy í ới tiếng nói, giòn tan tiếng cười mà chẳng biết từ nơi nào vọng lại. Tôi rẽ vào một quán ăn ven đường để “thấm” hơn sự thú vị của chuyến rong chơi trên xứ sở núi đá. Rượu ngô Si Ma Cai đậm lắm, “bốc” lắm. Miếng thịt lợn đen thái rất to, chấm với ớt xanh nướng trộn muối cùng vài thứ gia vị nữa, ăn hết nửa đĩa mà không thấy ngấy. Món lạp xường, thịt lợn “treo” mẻ sớm, chưa “ngấu” khói bếp, cũng được đem ra xào, ngon hết sảy. Anh Giàng Sín Chớ, Phó Chủ tịch UBND huyện bảo tôi: “Ăn đi chú, rau đấy!”.

Hầu hết phụ nữ, trẻ em gái thôn Sán Khố Sủ (xã Sán Chải) biết thêu may thổ cẩm.

Hai ngày rong ruổi cùng anh Ngô Đình Nam, Phó Trưởng Đài Truyền thanh - Truyền hình huyện Si Ma Cai, đến đâu chúng tôi cũng cảm nhận được nét tươi mới nơi huyện vùng cao, biên giới này. Các tuyến quốc lộ, tỉnh lộ được nâng cấp tạo cho nơi đây sự kết nối liên hoàn, từ Bắc Hà lên, từ Hà Giang sang hay từ Mường Khương đến, đã thu hẹp khoảng cách giữa Si Ma Cai với những vùng lân cận. Đã đi nhiều nơi và đã đến Si Ma Cai không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào vùng đất này cũng cho tôi những cảm xúc mới lạ. Những thôn, bản ẩn hiện dưới tán rừng; những tuyến đường bê tông uốn lượn theo triền núi. Nắng phơi mình trên từng dãy núi, nắng lọt qua kẽ lá bên đường; xa xa, đoàn ngựa lốc cốc trên sườn non… Được chiêm ngưỡng những hình ảnh đẹp mê hồn ấy, tôi lái xe máy chạy cả ngày cũng không thấy mệt.

Giữa muôn trùng núi non hùng vĩ, Si Ma Cai không còn cảnh hiu hắt như xưa nhưng cũng không ồn ã, xô bồ, mà vẫn giữ được nét bình thản với những giá trị đơn sơ, mộc mạc vốn có.

Chia tay Si Ma Cai khi đã ngả bóng chiều, tôi về qua “vựa lúa” Cán Hồ, ngắm mặt trời ngự trên đỉnh Quan Thần Sán. Đâu đó tiếng nói cười vẫn rộn rã trên nương trong mờ mờ, ảo ảo. Cũng trong sắc màu huyền thoại ấy, những giọt nắng cuối ngày vẫn cố phơi trên những nụ đào rừng nở sớm. Một mùa xuân mới đang về…

Theo Đức Lân/LCĐT

Tin Liên Quan

Đội văn nghệ dân tộc Hàm Rồng – Cát Cát: Điểm sáng du lịch cộng đồng ở Lào Cai

Theo định hướng của Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam, phát triển sản phẩm du lịch gắn với di sản văn hóa bản địa là hướng đi bền vững, giúp nâng cao trải nghiệm của du khách và gia tăng giá trị điểm đến. Từ định hướng đó, mô hình đội văn nghệ dân tộc tại nhiều địa phương được hình thành và từng...

Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch làm việc với UBND phường Nghĩa Lộ về phát triển du lịch

Trong khuôn khổ chương trình, Đoàn công tác đã tiến hành khảo sát thực tế tại một số điểm du lịch trên địa bàn.

Lâm Thượng hướng tới làng du lịch cộng đồng đạt chuẩn ASEAN

Cùng với Nghĩa Đô, xã Lâm Thượng được tỉnh lựa chọn xây dựng trở thành mô hình làng du lịch cộng đồng kiểu mẫu, từng bước hướng tới đạt Tiêu chuẩn du lịch cộng đồng ASEAN. Đây không chỉ là cơ hội để địa phương khai thác hiệu quả tiềm năng sẵn có, mà còn là động lực quan trọng để nâng cao...

Cần tăng cường công tác quản lý nhà nước đối với hoạt động dù lượn tại xã Tú Lệ

Cùng với sự phát triển của du lịch trải nghiệm, hoạt động bay dù lượn tại xã Tú Lệ đã trở thành sản phẩm du lịch hấp dẫn, thu hút đông đảo du khách. Tuy nhiên, trước sự phát triển nhanh của loại hình du lịch mạo hiểm này, việc tăng cường công tác quản lý nhà nước nhằm bảo đảm an toàn và giữ gìn...

Để Lũng Pô trở thành điểm sáng du lịch

Thôn Lũng Pô, xã A Mú Sung có vị trí địa lý đặc biệt, nơi dòng suối Lũng Pô hòa vào sông Hồng, cũng là điểm đầu tiên sông Hồng chảy vào lãnh thổ Việt Nam. Nơi đây có công trình cột cờ Lũng Pô và cột mốc số 92 được nhiều du khách đến tham quan, trải nghiệm. Hiện nay, cấp ủy, chính quyền địa phương đang...

“Nữ hoàng” giữa đại ngàn

Tháng 3 về, khắp núi rừng Tây Bắc như bừng tỉnh sau mùa đông giá lạnh, cây cối đâm chồi, nảy lộc, muôn hoa khoe sắc. Giữa muôn loài hoa của núi rừng, có loài hoa được mệnh danh là “nữ hoàng” của các loài hoa, chỉ mọc ở những đỉnh núi cao chót vót nơi quanh năm ẩn hiện trong sương gió là hoa đỗ quyên....