Ðường xuân

Một năm mải miết bận rộn, tôi vẫn có ý để tâm quan sát xem đâu là dấu hiệu đầu tiên của mùa xuân, đâu là cửa ngõ của một năm mới đến. Thế nhưng càng lớn lên theo tuổi, cái mốc ấy lại ngày một xa hơn, càng kín đáo và âm thầm hơn. Một sớm mai thức giấc, tôi nhận ra trong màn sương sớm những nụ đào bé xinh đã nhú lên từ lớp vỏ khô tưởng như đã cam chịu chìm sâu dưới đáy thời gian.

Rồi những ngày sau, khi ngước nhìn ra xung quanh là vườn đào, xa hơn là rừng đào, tưởng như trong nháy mắt mùa xuân đã bừng nở ở khắp nơi bởi một cái chạm tay nhẹ nhàng của cậu bé mười tuổi. Trong tâm hồn tinh khôi ấy có biết bao nhiêu sự ngỡ ngàng đã mách bảo cho một niềm tin thực sự trong giấc mơ mùa xuân. Đêm ấy, tôi tin mình đã đánh thức mùa xuân trên những cành đào. Năm hai mươi tuổi, tôi ruổi rong qua nhiều con phố một ngày đông đúc xe cộ, cái rét thấm vào da thịt qua nhiều ngày đông tạo nên không khí phố xá thu mình trong mọi chuyển động.

(Ảnh minh họa)

Không có bàn tay người hoạ sỹ phác hoạ, nhưng phố mùa đông vẫn hắt hiu và trầm mặc. Người ta thu mình trong áo ấm, con đường thu mình trong những khúc quanh, đến cả cái nhìn cũng tái tê vì lạnh. Hôm ấy tôi đi tìm một điều thật ngẫu nhiên mà cứ đinh ninh là đã xảy đến, một cành đào sớm còn đẫm sương mai theo sương mù về phố, đem theo cái háo hức của mảnh hồn nguyên sơ nơi sơn cùng thủy tận.

Còn ở phía ngược lại, con người phố xá bươn chải và dạn dĩ cố tìm một cành lộc non để trám vào khoảng trống vắng trong không gian già nua. Tìm một chút phù phiếm để cứu rỗi sự toan tính đã ngự trị suốt hơn 360 ngày lạc điệu ấy. Những cành đào năm ấy như vẫn còn đang ngái ngủ, bất chấp phố phường tấp nập, bụi bặm. Có những giấc ngủ chỉ là để đánh thức nhưng có giấc ngủ sẽ mãi là bí mật.

Rất nhiều ngày sau, tôi đã đợi mà không hay biết những nụ đào đó không thể nở được với tiết trời giá buốt, những giấc mơ kia vĩnh viễn chôn vùi bí ẩn của mùa xuân. Khi tôi nhận ra điều ấy thì đã chậm, xuân đã đến gần rồi, tết ấy lại thêm một lần tôi không làm được điều mình mong chờ. Giờ đã cách xa ngày ấy gần mười năm, tôi không muốn chọn cách đi thật xa để đón mùa xuân, cũng không còn đủ hồn nhiên để tin mình đánh thức những cành đào nữa. Nhưng điều bí ẩn của mùa xuân dường như vẫn nguyên vẹn trong trái tim mình.

Này nhé, mùa thu mặn mà đã biết giấu đi một chút sinh khí, một chút sắc hương lặn vào bên trong âm thầm và kìm nén. Suốt mùa đông, bất chấp ngọn gió phiêu linh buốt lạnh, vạn vật vẫn kiên trì câm nín để đánh dấu từng khoảnh khắc hồi sinh: Vết xước này là nụ, vết nứt kia là chồi.

Hay ở dưới tầng sâu hơn là những sợi rễ gan lì ém mình trong đất cứng. Tất cả chuẩn bị chu đáo cho một cuộc bứt phá, vùng lên của tạo vật, một cuộc trở về chiếm cứ khoảng trời xanh thẳm bao la đã biết bao ngày xa cách. Đến khi cơn gió đông từ biển khơi rắc những hạt sinh khí vô hình lên đồng thấp non cao thì tất cả sẽ cùng bừng tỉnh. Nơi đâu cũng là đầu tiên nhưng đều lo mình thức muộn, vô tình tạo nên cái nô nức của cành lá, vội vã của hạt mầm. Mỗi lúc mùa xuân đến một gần.

Và kia, trên con đường hàng ngày bụi bặm mà suốt một năm qua ta bận bịu với chuyến đi về đang có một cuộc diễu hành thật sự. Cỏ thay màu mới, hoa xuân bừng nở, dọc đường đất khô hanh vọng lên những tiếng nảy mầm tí tách. Trong vườn, lộc non đã khảm trên thân cây những chấm lấp lánh, trong những giỏ hoa kẽ lá cũng vậy, chúng đã hòa vào bản đồng ca mùa xuân vô thanh và vi lượng.

Phải chăng chỉ khi mùa xuân của đất trời và xuân của lòng người tìm thấy sự giao hoà ta mới có thể nhận ra được tín hiệu mùa xuân ấy. Nhận ra những điều tốt đẹp nhất, thiêng liêng nhất đã âm thầm sinh sôi trong tháng ngày tất bật của mỗi con người, để rồi trên chính con đường của cuộc đời mình sẽ là một con đường mùa xuân...

Theo LCĐT

Tin Liên Quan

Gìn giữ văn hóa dân tộc Cao Lan

Hiện nay, người Cao Lan ở xã Trấn Yên tập trung chủ yếu ở thôn Hòa Cuông 1 và Minh Quán 4. Mặc dù chỉ chiếm gần 5% dân số toàn xã, nhưng cộng đồng người Cao Lan vẫn luôn gìn giữ bản sắc văn hóa, từ tiếng nói, trang phục đến lời ca, tiếng hát, góp phần làm phong phú thêm đời sống văn hóa của đồng bào các...

Khơi dậy sức mạnh văn hóa và thiên nhiên, tạo động lực phát triển mới cho Lào Cai

Với kho tàng di sản văn hóa đặc sắc, cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ cùng vị trí địa chiến lược quan trọng nơi cửa ngõ giao thương quốc tế, tỉnh Lào Cai đang từng bước biến những nguồn lực sẵn có thành động lực phát triển bền vững. Giai đoạn 2021-2025 ghi nhận nhiều kết quả nổi bật trong công tác bảo...

Người thầy của những nghệ sĩ sáo

Tại Khoa Văn hóa - Nghệ thuật, Trường Cao đẳng Lào Cai, sáo là nhạc cụ dân tộc duy nhất được đào tạo. Hơn 20 năm gắn bó với nghề, giảng viên Nguyễn Đình Chí dành nhiều tâm huyết truyền dạy kỹ thuật và tình yêu với cây sáo cho các thế hệ học trò. Nhiều người trong số đó nay đã trở thành những nghệ sĩ...

Phường Lào Cai: Ra mắt Câu lạc bộ Nghệ thuật - Thể thao Tuổi vàng

Sáng 13/9, Câu lạc bộ Nghệ thuật - Thể thao Tuổi vàng phường Lào Cai tổ chức ra mắt câu lạc bộ và giao lưu thể dục dưỡng sinh, văn nghệ chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026) và 35 năm Ngày Quốc tế Người cao tuổi (1/10/1991 - 1/10/2026).

[Ảnh] Độc đáo hạt cườm trên trang phục của người Xá Phó

Người Xá Phó (hay còn gọi là Xa Phó) ở Lào Cai duy trì trồng cây hạt cườm để đính hoa văn trang trí trên trang phục truyền thống của dân tộc mình, tạo nên nét độc đáo riêng có trong văn hóa bản địa.

Giữ "bản sắc" văn hóa Thái ở Mường Lò

Khi ngọn gió đổi thay tràn qua từng mái nhà sàn ở vùng "lòng chảo" Mường Lò, vẫn có mạch nguồn văn hóa êm đềm nhưng cuộn trào sức sống. Đó là tiếng Pí tha thiết, những câu Hăn nê ngọt ngào, cùng đôi bàn tay khéo léo làm ra những sản phẩm đan lát truyền thống không hề bị lãng quên. Một thế hệ "măng non"...